Chó ta, mèo ta & chó tây, mèo tây
Cuộc đời như là sự hòa nhập của những hiện thực song song
Long đi mất vào tối Chủ Nhật, giữa tháng 10. Tôi trở về từ lớp diễn, bố bảo Long ra ngoài chơi chưa thấy về. Đó là một buổi tối rất dài, tôi ở phòng làm việc và cố gắng quên đi việc con mèo nhà tôi có thể bị bắt. Tôi trở về nhà vào đêm muộn.
Sáng thứ hai, vẫn có nhiều việc, tôi ngồi phòng làm việc cả ngày. Tôi tránh đối diện với việc Long không có ở nhà. Long là một con mèo có khả năng tự chủ cao, và rất lanh lợi, nên tôi luôn tin nó có thể tự bảo vệ bản thân khỏi những kẻ bắt trộm. Nó cũng chưa từng bị bắt bao giờ.
Ngày thứ 3, tôi chạy ra lò mổ chó mèo Hà Đông và nghĩ rằng có thể sẽ tìm thấy Long. Mất 30 phút đi xe, bố bảo tôi đi từ từ thôi không phải vội. Tôi đi hết ba căn nhà làm thịt mèo. Nó không xuất hiện ở đó. Bố là người lái đường về, còn tôi ngồi suy nghĩ về việc nó có thể đi đâu.
Thứ tư, thứ năm, thứ sáu. Tôi vẫn đi làm việc, và vẫn nghĩ về Long. Tôi ngóng tin từ người chuyên tìm chó mèo mà tôi nhờ. Anh ta nói rằng không tìm thấy Long ở chợ và lò mổ chó mèo.
Thứ bảy, chủ nhật. Tôi đi workshop dự án, có lẽ đó là thứ ngắn ngủi giúp tôi quên đi sự đau lòng về Long. Tôi thấy có người đăng ảnh một con mèo lạc trên mái, có kiểu nằm và dáng đuôi rất giống, nhưng cuối cùng không phải Long.
Thứ hai, thứ ba. Tôi đi lang thang trong ngõ, gọi nó bằng hộp đồ ăn, và hy vọng rằng nó không lạc đi xa. Nó không xuất hiện ở lò mổ, và tôi bắt đầu nghi rằng có ai đó đã giữ Long lại vì nó quá xinh. Bạn bè tôi cũng an ủi vậy. Sự lo lắng dần chuyển thành sự chấp nhận - nếu nó được ai đó nuôi thì cũng tốt.
Đêm thứ ba, có một người đàn ông gọi cho tôi, bảo rằng thấy nó xuất hiện ở lò mổ. Tôi đã nhìn nhiều mèo đến mức sáng hôm sau chạy sang, tôi chẳng còn phân biệt được nó nữa. Ba mươi phút đi đường, tôi đã mong rằng đó là con mèo của tôi. Người đàn ông hôm qua hóa ra không phải người qua đường, mà làm nghề mổ mèo, tên là T. Tôi nhìn con mèo trong lồng, giữa những con mèo cảnh khác, không tin rằng đó là Long, nhưng tôi cũng mong nó chính là con mình. Anh T bảo tôi mang về xem kỹ, nếu không phải thì đem trả. Bạn gái tôi bảo không phải đâu, anh đừng mang về. Khi bố tôi nhìn thấy nó ở nhà, bố tôi thốt lên: không phải Long đâu. Long mắt xanh đẹp lắm. Đuôi cũng đẹp. Con này mắt nó đỏ.
Tôi đem trả lại mèo. Đường đi 30 phút. Vừa đi tôi vừa khóc và xin lỗi con mèo đó, vì tôi lo rằng nó sẽ bị thịt. Anh T bảo tôi đưa mèo cho anh Ch, và trả lại tôi tiền. Tôi không ở đó lâu thêm nữa, vì Ch và phụ tá, một cậu bé tầm 17 18 tuổi, bắt đầu thịt những con chó. Một nhát dao, một nồi nước nóng rồi một cái máy tách lông. Chỉ hai phút là có một con chó trắng phau chờ đem thui.
Buổi tối thứ 4, tôi sang chỗ người bạn sắp cưới, để chuẩn bị cho việc làm phù rể. Tôi làm quen với anh H, anh trai ruột của bạn tôi, và hai người bạn - một là P.A, hai là Đ. P.A cũng làm trong ngành điện ảnh, còn Đ. là một giáo viên ngoại ngữ. Chúng tôi nói chuyện với nhau về việc ngày mai sẽ đi đôi giày nào cho hợp trang phục, có nên thắt cà vạt không. Đ bảo sẽ cho tôi mượn đôi giày đen trong khi đứng xếp hàng để tập đi. Còn P.A đùa với tôi mấy câu về chính trị và điện ảnh. Nhóm phù dâu có Tr và M.
Khi mọi thứ đang gần xong, anh T lại gọi cho tôi, bảo sáng mai sẽ có một con mèo về đây. Em nhớ qua tầm 8h. Bạn tôi chúc tôi may mắn đón được Long. Hai người bạn phù rể cũng nói thế.
Tôi ra chợ Hà Đông từ sớm, đi khắp các chuồng mèo. Tôi nhìn kỹ từng lồng, nhưng không có Long. Khi chuẩn bị ra lò mổ thì anh T mặc áo mưa chở chuồng to toàn mèo tây đến, mắng tôi rằng mày ra đây làm gì cho mất công, tao bảo ra lò cơ mà. Tôi giúp anh ta bê chuồng mèo và giữ xe, trước khi anh ta cho mèo vào ba cái lồng sắt. Có cả con mèo hôm qua họ bảo họ sắp thịt. Hóa ra quy trình cho bọn mèo cảnh là thế này đây.
Tôi ra lò mổ. Một cơn deja vu đến khi tôi bước vào trong cùng căn nhà của người đàn ông tên Ch, giúp anh ta bê chuồng mèo ra ngoài. Vẫn không phải Long. Những con chó hôm qua đã thui xong, đặt trên cái lồng chó, và những con chó bên dưới cố cắn lấy miếng thịt. Tôi tự hỏi rằng liệu những người đàn ông này có lựa chọn khác không? Sao họ không chạy grab? Tôi đứng đó, ngó nghiêng những con chó ta sắp bị thịt và những con mèo cảnh trong lồng bày ngoài đường. Anh Ch hỏi tôi mèo mất bao nhiêu ngày. Tôi bảo 10 ngày. Hầy, thế mà không qua đây, chắc ai giữ rồi em ạ. Tôi nhìn mặt anh Ch khi nói câu đó. Anh ta nhìn tôi bằng một ánh mắt chùng xuống và một giọng an ủi giống anh T. Em có thể tìm được hàng nào khác hả anh, tôi hỏi. “Em cứ đi xuôi xuống phố này, nhưng anh nghĩ không có đâu, họ toàn mèo ta thôi”. Tôi đi xuống 2 căn nhà cách đó 300m, và họ bảo chỉ làm mèo ta thôi.
Tôi quay ra những hàng bán thịt mèo còn lại, nhìn kỹ vào lồng. Đứng cạnh tôi là chủ quán và một khách hàng. “Con màu đen ngon đấy“. “Ừ, phải làm cả con“. “Năm trăm, chơi luôn chứ?“ “Chơi luôn“. Tôi chạy khỏi đó, nhưng vẫn nghe thấy sau lưng mình là một tiếng bốp, âm thanh khi người ta lấy cái chày đập vào một vật cứng.
Giữa cơn mưa, tôi đi về từ lò mổ. Đường tắc. Mất 45 phút để đi từ lò mổ về nhà tôi. Sẽ là 30 phút nếu không mưa và tắc đường. Lần nào tôi cũng thấy nó như một hành tinh khác.
Tôi đến kịp đám cưới, suýt soát giờ. P.A đang làm việc nốt, đã mặc đồ xong. Đ. và anh H đang đi tiếp khách cùng chú rể. M. đang makeup nốt. Tôi đi đôi giày của Đ. đưa, cùng lúc đó Tr. vào phòng và nói về việc đã nhờ chú rể mang hộ một đôi cao gót trắng cùng màu với váy. Đôi hiện tại của cô màu nâu. Đ. lo lắng, nói rằng để anh đi tìm cho. Vài phút sau Đ. quay lại với đôi cao gót đó. Tr. đi lên, váy dài che gần hết đôi cao gót. Hai người ngồi nói chuyện bằng tiếng anh về trường Chu Văn An cấp 3 mà cả hai học chung, rồi đến việc một người học ở Mỹ còn một người học ở Canada. Tr. kể đang cân nhắc sẽ ra nước ngoài sống hay chờ bạn trai trở về. Đ. khuyên nên ở Việt Nam. Tôi ngồi đó, gõ nốt cái mail công việc gửi tác giả của kịch bản chúng tôi đang sản xuất trong chương trình sân khấu, về quyền sử dụng kịch bản để dàn dựng. Anh ta bảo tôi rằng giá của nó là 45 đô, và tôi ngồi nhẩm tính rằng với quy mô chương trình thì nó là một con số nhỏ.
Đám cưới thiếu bàn. Tôi và 3 người bạn cùng nhóm ngồi cùng bàn với nhóm phù dâu phù rể. M.Ch. trong nhóm chúng tôi bảo sắp đi Indonesia một thời gian để học một thứ gì đó liên quan đến tôn giáo của bạn, N. vừa về từ SG và vừa nghỉ việc, có thời gian để lựa chọn việc tiếp theo ở SG. Chị Y. rủ N đi chơi miền tây vào cuối năm. Còn Đ. và Tr. vẫn nói về chuyện sống ở nước ngoài. P.A và M. thì nói về việc đi đu idol. Rồi mọi người hỏi nhau đi gì về, còn mưa không để tính toán đặt xe bike hay car. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, trời vẫn mưa. Tôi nghĩ đến hình ảnh anh T. mặc áo mưa mang chuồng mèo tây đến chợ Hà Đông. Cũng chỉ cách đây 45 phút đi xe mà thôi.
Thứ sáu. Tôi gọi hết những số điện thoại tôi có, còn mò lại cả một số điện thoại trước đây tôi đi chuộc mèo, tên là H. H nói cậu ta giờ không còn làm “thợ mèo” nữa rồi. Đó là tên của những người làm nghề mua đi bán lại chó mèo bị bắt trộm. Tôi vào xem zalo và đúng là thế thật, H đang đi làm bếp cho hàng nhậu của một người bạn. Cậu ta cũng an ủi tôi rằng mèo đẹp thế này, có khi ai đó “om” rồi. Vì đã hơn 10 ngày từ ngày mất, đáng lẽ nó phải xuất hiện rồi. “Chắc thằng nào nó đang đợi để bán giá cao thôi, cậu chờ thêm xem“. Anh T cũng bảo tôi tương tự. “Thôi em ạ, cứ yên tâm, có anh sẽ gọi em. Mèo cảnh không ai thịt đâu. Ngày xưa anh nuôi mèo ta, cũng quý lắm, mà xong bị bắt mất. Mèo đó họ mới thịt chứ mèo cảnh thì không. Mà con mèo hôm nọ tưởng là mèo của em ấy, chủ đến đón rồi”.
Thứ bảy. Tôi bắt đầu tin rằng Long đã có một cuộc sống mới. Tôi cũng không biết bao giờ mình sẽ bỏ cuộc. Bạn gái tôi an ủi rằng mình không bỏ cuộc, chỉ là mình chấp nhận sự mất mát thôi. Chúng tôi nói về nghiệp của những người đồ tể mổ động vật: cô ấy kể về câu chuyện bố của một người quen, làm nghề mổ lợn, đã chết ộc máu và kêu gào như một con lợn bị mổ. Tôi kể chuyện về người phụ nữ mổ gà ở ngõ bên cạnh mà mẹ tôi có lần kể: phát hiện ra mình ung thư lưỡi, với một đường kéo dài từ lưỡi qua gáy, giống như đường người ta cắt tiết gà.
Chủ Nhật. Tôi đi dạy lớp diễn. Thỉnh thoảng tôi nhận ra là mình đã không nghĩ đến Long một lúc rồi.
Thứ hai, tôi làm việc để chuẩn bị cho chương trình sân khấu vào tháng 12. Cả buổi sáng tôi không nghĩ đến Long. Rồi nó trở về vào buổi chiều thứ hai. Bố tôi ngồi trong nhà, và thấy nó lững thững bước vào đòi ăn. Bố tôi gửi video cho tôi và tôi thấy lòng mình dịu xuống. Sau này tôi và bố biết được nó đã sang nhà hàng xóm chơi, rồi người ta khóa cửa đi mất. Nó ăn ké con mèo nhà họ ở cái máy cho ăn tự động, và chỉ về khi người ta mở cửa vào nhà.
Tôi báo cho bạn bè mình, rồi nhắn cho anh T. Anh bảo, may mắn em nhé. Tôi định bảo rằng anh bỏ nghề thịt chó mèo đi được không, sao anh không chọn nghề khác mà làm? Nhưng tôi không nói được. Tôi biết mình không dám nói một câu như thế. Không phải vì tôi sợ. Tôi chỉ thấy mình không có tư cách thôi. Tôi chuyển khoản cho anh 100 nghìn. “Em mời anh ít nước nhé”. “Ừ, cảm ơn em. Anh xin”.



