Một cú ngã dẫn đến một quy trình tố tụng. Người vợ giữa những khoảnh khắc ủy mị - được so sánh với những cơn khóc lóc của con trai, đã tỉnh táo thuật lại cho luật sư những sự kiện diễn ra, để chuẩn bị cho phiên toà.
Phiên tòa là nơi tranh đấu. Một bên sốt sắng đi tìm, còn một bên sốt sắng chê giấu. Đi tìm, là đi tìm cái sự phạm tội hay không phạm tội, là lập luận đi tìm cái chắc chắn nhất có thể xảy ra. Che giấu, là che đi tất cả sự phức tạp của một mối quan hệ gia đình, che đi sự xoắn mình vào nhau của yêu thương và hận thù, che đi sự bối rối và đau đớn của từng cá nhân trong tình thế sống nơi họ đều mất đi và đều nhận được. Tình yêu không thể rành mạch đúng sai, mối quan hệ gia đình phối kết từ tình yêu và cuộc sống cá nhân của hai cá thể thì lại càng khó rành mạch. Tòa án bóc tách những đoạn ghi âm, công chúng bóc tách những quyển sách. Tác phẩm của người vợ và những thử nghiệm ghi âm làm thành văn học của người chồng là hư cấu giờ đây bị coi là bằng chứng tố cáo bản chất con người họ. Đó là tình thế sống mơ hồ đầy ấm ức lặng câm của người viết văn.
Và đây là nơi đánh dấu sự thất bại của của một trong những điều Tây phương tự hào nhất: sự duy lý. Nó không hiểu được uyển chuyển của cuộc sống. Nó thất bại cũng ngay một trong những nơi cần nó nhất, một trong những nơi nó tự tin nhất: tòa án và hệ thống pháp luật. Sự thật không thể dựng lại ở tòa án, ngay cả người làm phim cũng chủ đích giấu đi sự thật, như bằng cú cắt từ cái hình ảnh cuộc cãi nhau đang diễn dịch cho đoạn ghi âm cãi nhau, trở về tòa án đang lắng nghe đoạn ghi âm lúc này đã đến phần hai vợ chồng mất bình tĩnh.
Không phải một cú rơi, không phải một cú ngã, nó là giải phẫu một sự thất bại, một sự sụp đổ - từng con người, một cặp đôi, một gia đình, một hệ thống.
Discussion about this post
No posts



