Bởi rằng âm nhạc từ đầu đã vượt thoát lên khỏi cõi đời sống thường nhật của nhân loại, (rồi chỉ từ thế kỷ trước mới dần trở thành một hình thức giải trí đại chúng), hay hội họa, đã được giải thoát khỏi trọng trách mô tả hiện thực đời sống nhờ vào chiếc máy ảnh máy quay, nên tới được chỗ siêu hình siêu nghiệm, tới miền của những giấc mơ hay những vô thức, nên nếu có đem một bức tranh hay một bản nhạc hỏi ai đó không thực hành nghệ thuật mấy hay không biết gì về cách ngôn ngữ của chúng vận hành, thì dễ thấy họ sẽ trả lời tôi chẳng biết gì cả, đừng hỏi tôi. Nhưng còn điện ảnh và nhiếp ảnh, những địa hạt được sản sinh ra cùng với những chiếc máy ghi hình, thì nó có xu hướng bị bắt phải ghim chặt lấy hiện thực. Tất nhiên, nhiếp ảnh vẫn còn may mắn, bởi sự ghi hình của nó là một khoảnh khắc đóng băng, một cú giật mình trong sự tồn tại, không phải là những khoảnh khắc nối tiếp như điện ảnh. Còn điện ảnh, khi thời gian liên tục, hiện thực được tái tạo, nó cho người ta cái ảo tưởng rằng người ta có thể nắm bắt được nó, cái hiện thực điện ảnh ấy, như cách người ta nắm bắt hiện thực đời sống. Và rằng, vốn ban đầu nó được sinh ra như một hình thức giải trí đại chúng - một kẻ mà dường như có thể kế thừa, có thể mang theo tất thảy khả năng của những thứ sinh ra trước nó, với định mệnh tái hiện thực tại mà nó không hề chọn, thì dù cho bao nhiêu thay đổi, bao nhiêu sự khám giá của nó về tiềm năng của mình, thì nó vẫn mang trong mình định mệnh ấy. Với tất cả những đối lập, số mệnh của nó dường như trở nên mù mịt bí hiểm, như những đứa con út, trong những bức ảnh gia đình với khuôn mặt u hoài, khuôn mặt nơi người ta có thể gán cho nó bất kỳ cảm xúc nào họ muốn, họ tin, họ nghĩ, bởi họ thấy rằng họ hiểu nó chỉ nhờ vào định mệnh của nó thôi, rồi nó sẽ mặc nhiên chấp nhận bằng sự im lặng, và sống tiếp cuộc đời mù mịt bí hiểm của nó. Còn nó sẽ luôn tự do u hoài, luôn đầy mê hoặc quyến rũ, với những người dành tình yêu cho nó.
Discussion about this post
No posts



