Khởi đầu bằng một khung cảnh mang dáng dấp một phim tài liệu: một bữa tiệc quẩy (rave) giữa sa mạc, với những cảnh hẹp và những diễn viên không chuyên. Người cha đi tìm con gái, hòa mình vào giữa một không gian rộng lớn đang sống - đám người nhảy múa không dứt suốt cả đêm, với đèn chiếu sáng bừng sa mạc. Nhưng khi cha con Luis đi sâu vào sa mạc cùng nhóm 5 người, nó đã dẫn dụ khán giả đi qua trạng thái sinh tồn, với những nguy hiểm như vực dốc, nước sâu, hết nhiên liệu, trước khi vứt bỏ hết mà bắt đầu lại với những cảm xúc khác hoàn toàn bằng việc lạnh lùng cho khán giả thấy những quả bom nổ ngay trước mắt.
Họ bỏ lại loa giữa sa mạc, dùng hai chiếc xe làm chim mồi để dò bom, cố thoát khỏi bãi mìn.
Sirat của Oliver Laxe định hình một câu chuyện mang màu sắc khải huyền, một phần bởi khả năng có thể diễn giải nội dung và nhân vật của nó thành một ẩn dụ về thế giới hiện tại. Những người châu Âu nhảy múa giữa một không gian điêu tàn, và rồi quân đội xuất hiện, đẩy họ đi, nhưng những gì họ làm tiếp theo chỉ là đi tìm một cuộc vui khác.
Một phần khác, đến từ việc sử dụng những biểu tượng đầy gợi cảm như dùng chiếc loa để gợi ý đến thánh địa Mecca. Và cuối cùng, là lựa chọn không gian sa mạc mang hiệu ứng thị giác không thể thấy gì khác ngoài sự đổ nát và hoang vu, nhưng đồng thời cũng đầy tác động của con người - bãi mìn, những đoàn xe quân sự nối đuôi nhau đi, những ngôi nhà và những chiếc xe bỏ lại, cùng những người mà không thể giao tiếp cùng. Có một điều gì đó đang tới, khán giả cảm thấy thế, thậm chí bộ phim đã nhắc hẳn đến một cuộc xung đột, và những sự kiện bên lề đẩy hành trình đi nghe nhạc sang một hướng khác, buộc những nhân vật này phải đối diện với nỗi đau được lưu giữ trong cơ thể, cả trong hành trình lẫn từ trước, buộc họ phải tiến về phía trước để sinh tồn, mà không biết được điều gì đang tới.
Bạo lực của Sirat đến từ cảm giác tài liệu từ đầu phim, làm rõ bằng sự kết nối của người xem với nhân vật, và được hoàn thiện bằng sự lạnh lùng, sự dứt khoát của đạo diễn - người xem nhìn thấy bạo lực không được báo trước, lặp lại tàn nhẫn, thậm chí đến mức phi lý - cảnh chiếc xe đầu tiên nổ, tôi chợt thấy một cảm giác buồn cười, bởi bom đã nổ trước đó rồi, bây giờ nổ tiếp một người nữa thì thành hài mất. Nhưng khi phim cắt về 4 người và tôi biết rằng chiếc xe không có người, cơn hồi hộp và sợ hãi lập tức quay trở lại. Luis đi thẳng qua bãi mìn, sau lưng anh là một âm thanh và một trận gió đã nổi lên, xóa mờ dấu vết con đường đi của anh ta. Âm thanh điện tử kỳ ảo này lại tiếp tục nổi lên, như một dấu hỏi của đức tin, khi Bigui và sau đó là Stef và Josh cố lần lượt đi qua bãi mìn theo dấu chân của Luis. Và chính Luis cũng nói, hãy nhắm mắt lại và đi. Âm thanh vang lại, suốt quãng đường của Stef và Josh.
Bạo lực của Sirat luôn khiến khán giả sợ hãi và căng thẳng. Laxe đã đẩy sự phi lý của mình đến cực đoan, nó là một lựa chọn có tính toán, vì ở tận cùng phi lý, khi âm thanh vang lên, ta bắt đầu tin rằng đang có một đấng sáng tạo đang chờ sẵn, và không gian sa mạc bắt đầu thấm đẫm huyền bí, như giăng ra sẵn một tương lai điêu tàn phía trước
Lúc này, biểu tượng thị giác đã được hoàn thiện: những chiếc loa nhạc quẩy nằm giữa bãi mìn sa mạc gợi nhắc đến biểu tượng Kaaba màu đen nằm giữa Mecca nơi những người hồi giáo đều mong muốn chiêm ngưỡng, và một cú cắt vào cận cảnh cái loa, nơi cái viền loa biến trở thành một con đường thần bí đi vào bên trong. Nó ứng với mở đầu phim, khi Sirat bắt đầu bằng cận cảnh những bàn tay xếp loa chồng lên nhau, chậm rãi và vững chãi, không có nhạc - một cảm thức dựng xây lên một biểu tượng.
Sirat đúng là bộ phim của một người có đức tin. Đức tin, chứ không phải tôn giáo đơn thuần. Bời rằng vẫn sử dụng những biểu tượng của tôn giáo mà mình lớn lên, nhưng cái xung lực vận hành bên trong thế giới ấy ẩn giấu sau những nhịp nhảy để giải tỏa nỗi đau và tụng ca sự sống, sau hai cái loa bỏ giữa sa mạc và ánh hoàng hôn đang tắt, trong hành trình vật lộn sinh tồn và cùng ngồi trên con tàu với những người khác, chẳng biết đang đi về đâu.




