Người ta có thể đi những cú máy dài vài phút lên cao hạ xuống đi tiến đi lùi cận cảnh toàn cảnh, có thể làm ánh sáng mang chất hiện thực hoặc mang phong cách cảnh vẻ hơn bằng việc phối trộn nhiều màu sắc, có thể thiết kế ra những đại cảnh hoành tráng vài chục vài trăm người với trang phục đúng lịch sử, có thể mang cả một dàn nhạc giao hưởng vào để sản xuất ra một bài nhạc phim hùng tráng, có thể dùng kỹ xảo máy tính để vẽ thêm hình ảnh từ những màn cháy nổ cho tới những con quái vật với chuyển động phức tạp như thật, có thể viết những nhân vật với lời thoại phức tạp ẩn chứa nhiều subtext, rồi mang về những diễn viên tên tuổi để mang những nhân vật ấy ra ngoài đời sống. Thì cuối cùng, người xem vẫn không phải xem tất cả những thứ ấy riêng rẽ. Người xem phim xem cùng lúc tất cả những thứ ấy với nhau, xem thứ cuối cùng là hợp nhất của những điều trên, thứ đã được biến đổi trở thành một dạng hiện thực mới, và từ đó thứ ấy sẽ biến đổi người xem.
Và vì thế kỹ thuật là cần thiết, nhưng không phải là một thứ kỹ thuật riêng rẽ được làm chỉ vì nó có thể làm được, không phải vì nó sẽ làm người ta trầm trồ lên với tất cả sự biểu hiện của mình, mà nó phải trở nên dung hợp với nhau và biến mất đi, để kỹ thuật là một phần không thể tách rời của những khoảnh khắc hiện hữu hình ảnh, để kỹ thuật không còn là chính nó mà bồi đắp nên những cảm giác, và cảm giác ấy đến ngay tức khắc, một sự rung động mạnh mẽ đến thuần túy không đến từ sự lý trí để nhận ra kỹ thuật, mà một sự bắt lấy khán giả và để cho khán giả bắt lấy, ngay trước mắt, ngay lúc này.
Discussion about this post
No posts



