1. Chúng ta bắt đầu bằng xung đột. Tất nhiên là phải bắt đầu bằng xung đột. Bằng một mong muốn. Vì thế giới này không hoàn hảo, ta muốn cải thiện nó, ta muốn cải thiện mình, hoặc muốn đạt được mục đích. Và vì thế cái muốn ấy hiện hữu ra ngoài, xung đột với cái muốn khác hoặc thế giới khách quan. Và câu chuyện ra đời
2. Đồng cảm diễn ra trước nhất là giữa người biên kịch và tất cả những nhân vật của mình. Suy cho cùng, người ta không thể viết nhân vật nào khác ngoài chính mình, và càng sớm nhận thức được điều đó thì càng tốt. Chính mình là thế nào, chúng ta sẽ tự hỏi. Đấy lại chính là phần thú vị nhất của công việc này.
3. Hành trình của nhân vật và hành trình của người viết không thể tách rời nhau. Người viết không thể biết trước cái kết, và nhân vật cũng vậy. Cả hai đều chỉ nhìn thấy cái trước mặt. Và đa phần viết một câu chuyện chính là kể câu chuyện về mình - sáng tác là lôi ra những điều ta không biết bên trong một cách vô thức, là để vô thức sắp xếp lại thế giới - và phải vô thức thì nó mới có giá trị, bằng không, sự sáng tác chỉ là một cách bồi đắp ảo tưởng về bản thân.
4. Nhân vật ở yên trong câu chuyện và trải nghiệm câu chuyện một lần. Nhưng người viết có đặc quyền sửa chữa tự sự, sau khi câu chuyện đã được viết. Khi ấy sự hư cấu mới diễn ra. Hành vi hư cấu một câu chuyện đã diễn ra xảy ra trong cả cuộc sống. Cái chúng ta có sau trải nghiệm không phải bản thân trải nghiệm mà là cách chúng ta nhìn về trải nghiệm. Một lần nữa, nó lại là một sự khám phá cái bên trong.
5. Viết và biên tập là hai quá trình khác nhau. Viết là cho rằng tất cả những gì mình làm đều là đúng. Biên tập là cho rằng tất cả những gì mình làm đều là sai.
6. Biên kịch không phải một nghề - nó không có nấc thang thăng tiến sự nghiệp.
7. Làm biên kịch là chấp nhận rằng trên đời có những thứ có thể cùng lúc đúng, hoặc cùng lúc sai. Có những thứ sai ở hiện tại và sau này lại đúng. Có những thứ chẳng bao giờ biết là đúng hay sai.
8. Số phận của nghệ sĩ là phải đủ nhạy cảm để có cảm xúc với những điều xung quanh, nhưng phải đủ dũng cảm để hành động.
9. Một điều mà tôi không lường trước được khi bắt đầu công việc này, đó là tôi dần nhận ra sự chân thật và hết mình của những người xung quanh tôi. Ngay trong cả sự khờ khạo, cố chấp, ngớ ngẩn của họ, họ đều hết mình. Và những người đó thì đáng để nhìn và học hơn là những người không làm gì cả, sống mãi trong một thế giới lý tưởng của bản thân, với các chuẩn mực đạo đức rõ ràng. Và bản thân tôi, tất nhiên, tôi nhận ra rằng tôi là một thằng đạo đức giả, bất cứ khi nào tôi sống xa rời khỏi tình huống, làm một người quan sát và chiêm nghiệm, bỏ mặc tình huống. Hoặc khi tôi nghĩ đến đúng sai của những người tham gia tình huống. Khi bỏ tất cả những điều ấy xuống thì tự khắc viết được, sáng tác được. Và điều này không có điểm kết - mình luôn cố gắng để làm một người hết mình, vì hết mình sống là chân thật nhất.



