Trong lòng đất phơi bày sự nhạy cảm với tạo hình cơ thể người của Trương Minh Quý và nỗ lực đưa người xem quay về với sức mạnh của giác quan: một trong những hình đầu tiên, hai nhân vật chuyển động đào than lệch nhịp nhau, trong tiếng máy móc nhịp nhàng, báo hiệu họ là một phần của cỗ máy, trước khi họ dần đồng bộ nhịp vào nhau, và nhìn nhau rất khẽ. Miệng của nhân vật trở thành nơi tạo ra của các cử chỉ yêu đương, bất chấp sự không sạch sẽ trên bàn tay và cơ thể. Những cảnh đó xảy ra trước khi nụ hôn đến, một nụ hôn sẽ khiến người xem quên rằng đây là hai chàng trai đồng tính, mà chỉ còn thấy đó là tình yêu mà thôi.
Một cú cắt, mặt chàng trai hiện lên sau lớp màn chống muỗi, y hệt như một bức ảnh liệt sĩ đã mờ. "Con trông giống hệt ông ấy". Người mẹ gọi điện cho cô đồng và được hỏi có nhắn lời gì cho người liệt sĩ chồng bà đang ngồi cạnh không, và bà đã hỏi, "con ở dưới đấy có khoẻ không?" khi hình cắt sang cậu con trai đang chui xuống đặt thuốc nổ dưới hầm than. Sự đào than trở thành một ẩn dụ văn học xuyên suốt bộ phim: người ta đào than đem lên để đốt, như đào bới quá khứ để nuôi hiện tại. Người vợ đi tìm người chồng liệt sĩ, còn người con thì đi ra nước ngoài qua container, một chiếc container mà bên trong toàn than, trôi nổi giữa biển. "Chưa gì anh đã thấy nhớ nhà rồi". Định mệnh một gia đình như đã nói đến định mệnh của một quốc gia, khi quá khứ vẫn còn ám ảnh mãi, mà tương lai thì chẳng thể thấy đâu
Discussion about this post
No posts



